Home 🎬 Bollywood 🎵 Pakistani 🎤 English Pop

lối đêm

👤 MAIZE 🎼 lối đêm ⏱️ 4:13
🎵 4564 characters
⏱️ 4:13 duration
🆔 ID: 11746968

📜 Lyrics

Thu mình trong phòng ngay góc tối (tối), dằn vặt với đầu tóc rối
Như tình trong lòng sao nhức nhối (nhối), một mình lồng ngực tức tối
Bên ngoài khung trời, mưa giăng khắp lối
Cuộc đời đem tới khó khăn vậy sao-ào-ào-ao?
Để rồi bao điều, chưa thể nói những điều vẫn chưa thể nói
Đôi mi báo hiệu đong đưa mỗi tối, liệu rằng chiều mưa đem tới
Bao nhiêu nỗi niềm, đang nằm len lỏi
Em chỉ muốn câu chuyện rẽ lối-ối-ồi-ồi

(Aw) đã bao lâu, khi em được niềm vui còn trông thấy
Nở nụ cười trên gương mặt
Đã bao lâu, không còn niềm tin mình mong lấy
Thay bằng một vết thương thật
Ngày qua ngày ngày qua ngày lại
Và em nhận ra được sự mỏi mệt trên bước chân
Tia nắng ấy rồi cũng dần sẽ biến mất
Và đã trả lại cho em sự u ám ngay trước sân

Ánh đèn chợp tắt chợp tắt chợp tắt
Trong một căn phòng cùng với đôi bàn tay run run
Em chỉ muốn thời gian này như ngưng lại
Chứ không muốn trốn chạy cũng những suy nghĩ lung tung
Aw giữa một màn đêm lạnh lùng đến thế
Chỉ có xuất hiện giọt nước mắt lăn mi
Giấu đi nỗi buồn, đeo lớp mặt nạ
Nhưng sợi dây đó đã bị cắt phăng đi

Và đêm nay em lại một mình ở nơi góc tối
Hoàng hôn khuất sau ngọn đồi kéo theo bầu trời là màn đêm tiếp nối
Mọi điều mà em từng mơ như ánh sao xa xôi
Chạm tay với lấy nhưng thật sự là không thể nổi-ổi-ồi

Thu mình trong phòng ngay góc tối (tối), dằn vặt với đầu tóc rối
Như tình trong lòng sao nhức nhối (nhối), một mình lồng ngực tức tối
Bên ngoài khung trời, mưa giăng khắp lối
Cuộc đời đem tới khó khăn vậy sao-ao-ao-ao?
Để rồi bao điều, chưa thể nói những điều vẫn chưa thể nói
Đôi mi báo hiệu đong đưa mỗi tối, liệu rằng chiều mưa đem tới
Bao nhiêu nỗi niềm, đang nằm len lỏi
Em chỉ muốn câu chuyện rẽ lối-ồi-ối-ôi

Có những lúc đối diện với công việc như là một cỗ máy
Không nụ cười chẳng còn cảm xúc
Thấy cả thế giới như đang chống lại mình
Tặng cho mình tâm hồn đang giảm sút
Một chút lầm nghĩ ước rằng bản thân
Xin thần linh cho con được chết đi vài phút
Để dừng phải suy nghĩ về những điều ngoài kia
Chứ con không muốn viết tiếp cuộc đời trên ngòi bút

Cuộc sống này vốn không hề dễ dàng
Bởi vì nó không chỉ chia giữa đen và trắng
Có quá nhiều thứ nhiều thứ để màng
Vì đối với em chờ tới đêm là lắng, đọng
Trên đôi mắt là một khoảng không vô định
Không thể chạm cũng như không thể thấy
Tìm đâu ra một cái bóng đồng điệu (bóng đồng điệu)
Là một điều không dễ lấy

Em đã hiểu vì sao lúc nhỏ mình có thể sử dụng bút chì
Nhưng lớn lên lại sử dụng viết mực
Vì lỗi lầm thời bé có thể xóa (xóa)
Nhưng càng lớn con người phải càng thiết thực
Mõi nỗ lực và sự cố gắng trở về con số không nhưng được mấy ai thấu
Cô đơn không phải thứ đáng sợ, thứ đáng sợ cô đơn cho đến bao lâu

Em không nghĩ mọi thứ khó khăn như vậy
Mất bao lâu để giữ nỗi lo che đậy, em ơi
Sau bao nhiêu niềm đau đã qua
Tại sao mây đen kia vẫn còn đây

Thu mình trong phòng ngay góc tối (sao-sáo-ao-ao)
Dằn vặt với đầu tóc rối
Như tình trong lòng sao nhức nhối (sao-ào-áo)
Một mình lồng ngực tức tối (sao-áo-ao)
Bên ngoài khung trời, mưa giăng khắp lối (yeah-yeah-yeah)
Cuộc đời đem tới khó khăn vậy sao-ào-ao?
Để rồi bao điều, chưa thể nói những điều vẫn chưa thể nói
Đôi mi báo hiệu đong đưa mỗi tối, liệu rằng chiều mưa đem tới
Bao nhiêu nỗi niềm đang nằm len lói
Em chỉ muốn câu chuyện rẽ lối-ối-ồi-ồi

Tại sao mọi chuyện thành ra như thế, thành ra như thế
Chẳng muốn mọi chuyện xảy ra như thế, để ra như thế
Hiện tại bây giờ cũng đã chẳng giống như ta lúc xưa
Hiện tại bây giờ cũng đã chẳng giống như ta lúc xưa

⭐ Rate These Lyrics

Average: 0.0/5 • 0 ratings